Những điều không tiện nói : )

Dat Thanh Nguyen
Written by Dat Thanh Nguyen on
Những điều không tiện nói : )

Trong một lần về quê, khi mà mình còn lăn tăn ko biết nên gọi taxi hay đi đi bus ra nội bài : )). Nghĩ đi nghĩ lại mình thấy đi taxi thì đốt thêm vài lít xăng, thải ra thêm 1 ít co2, gây thêm tội ác với môi trường, thật là ko nên : )) tuy nhiên… cái không nên nhất là tốn thêm nhiều tiền : )) … nên mình quyết định book grab..bike ra bờ hồ gươm rồi đi tiếp 86 ra phi trường vì thời gian cũng còn khá thoải mái : )). Mọi chuyện vẫn như kế hoạch cho tới khi có 1 anh taxi sân bay offer chở mình ra sb : )). Bờ hồ cách nội bài tầm hơn 30km : ). Giá đề nghị là 70k trong khi giá bus là 35k : )). Mình trả lời là ko đi vì thấy rẻ quá : )) lỡ nó chở đi đâu thì thấy bà luôn thì sao : )). Thanh niên lại tự giảm giá tiếp, em lấy anh 50k tiền xăng thôi, vì kiểu gì e cũng quay lại sb đón khách : )). Lúc này ko hiểu sao tâm hồn mình lại bị xao động : ). Ko phải vì cái giá 50k mà vì mình cảm nhận được sự thành thật từ anh taxi : ). Nghĩ qua nghĩ lại thì cuối cùng mình cũng đi luôn để thử xem mọi thứ như thế nào dù chỉ còn 5p nữa là bus sẽ đến. Tốc độ từ bờ hồ ra sb ko khác nhau là mấy giữa 2 xe vì bus sân bay là loại express bus : ).

Trên đường đi mình lại có cuộc nói chuyện thú vị với anh taxi xứ bắc : )). Anh mở màng bằng nghi thức tiếp đón nhà ngoại cao cấp bằng 16 quả đại bác : )) ý lộn, 16 chữ vàng (mình nói đại chứ ko count : v): trên đời này cái gì tốt cho người ta thì người ta làm đúng ko anh : ). Anh đi xe em vừa ngon vừa bổ vừa rẻ, em thì có thêm tiền đổ xăng vì kiểu gì cũng quay lại sân bay : )). Cả 2 anh em cùng vui thì lý do gì mà mình ko làm : ))

Câu chuyện rồi cũng đi xa hơn, nhưng standard thì ko hề double : ). Vẫn là triết lý làm những gì có lợi. Anh hỏi mình lấy vợ chưa : ) nếu chưa thì lấy 1 cô xứ bắc đi : )). Anh ngồi kể miên man về những câu chuyện anh đưa đón khách khắp nẻo đường hà nội - nội bài : )). “Em thấy nhiều cô gái trẻ đẹp, cũng quê miền nam như anh, có người đi cặp với các ông gia già : )). Có lần e thấy cô gái trẻ đi cùng sếp : )). Đòi ở nào là ks 5 sao : )) đi hàng hiệu mua quà này nọ kia : )). Em thấy vậy cũng tốt đúng ko anh : ). Cô này có mất gì đâu : )) được ăn sang, được mặc đẹp, rồi có quà, công việc thì sẽ dễ dàng hơn vì làm ‘sếp vui’…. Kết hôn cũng vậy, người ta bây giờ lựa chọn toàn những người có nhiều tiền… trên đời này tụ chung lại, cái gì tốt cho người ta thì ng ta làm thôi … Đúng ko anh zai : ))”. Đường tới sb dù xa nhưng đi không lâu, vì đường xa ngoài bắc tốt hơn trong nam gấp n lần : ). Lúc mình phải kết thúc câu chuyện nhiều triết lý với a taxi cũng tới. Mình vẫn trả anh 70k như offer lúc đầu vì mình muốn ai hợp tác với mình cũng đều vui vẻ và mình cũng ko thích thói ép giá rẻ tiền mà do thái vẫn hay làm : )).

Rồi sau đó cuộc đời lại ngẫu nhiên cho mình thấy được những hình ảnh đẹp. Mình vẫn thấy đâu đó vẫn còn những tình yêu đẹp : ). Một lần đi chơi cùng công ty mình thấy có một chị kia đứng ở bờ biển chờ anh kia đi đánh cá về… Cũng đâu đó trong đời này có 1 anh chị khác ngày ngày gom rác cùng nhau nhưng vẫn đầy tình tứ : )).

Dù mình ko biết mấy anh chị khi đêm tối về có phải đánh đấm nhau giành ăn hay không? Những khoảnh khắc đẹp đó còn tiếp tục được bao lâu ?.. Nhưng thấy những hình ảnh này tự nhiên làm mình nhớ tới câu hát “trên nhân gian thương biết bao cuộc tình, chia tay nhau so sánh chuyện giàu nghèo”.

Rồi câu hát: “Bằng lòng đi em, bằng lòng đi em, bằng lòng đi em… bằng lòng theo anh. Bằng lòng đi người yêu nhỏ bé, khúc dân ca bắt cầu anh tới, ngàn trùng xa dù nắng dù gió, đứng trông nhau bên cầu thương nhớ. Ngàn trùng xa dù nắng dù gió, nhớ thương nhau…” Quê anh chỉ có cù lao và dòng sông : ) bằng lòng đi em, anh về thưa má thưa ba, mình ngồi bên nhau trò chuyện đêm thâu : ) bằng lòng đi em, minh ngồi bên nhau nghe tiếng chuông chùa, bình yên câu hát xa đưa… Mình ngồi bên nhau, dưới ánh sao mờ… Tựa nghe con sóng dỗ bờ : )). Câu nói bằng lòng thì ôi sao dễ nói nhưng để commit với nó thì đời thật lắm gian nan. Ko biết những cô gái anh taxi kể cho mình nghe có từng ngắm trăng ở một cù lao nào đó cùng người thương rồi ko chịu được cuộc sống khổ cực mà tìm đường lên phố thị : )).

Nghĩ thấy sao mình bi quan quá : )). Nhưng dù bi quan, mình chưa bao giờ hết hy vọng : )) Dù sao thì bên đời vẫn còn nhiều hình ảnh đẹp.. “Đúng ko anh zai” : ))

Comments

comments powered by Disqus